Ring.. ring.. ring..
_ Alô, em đây !
_ Em à ? Tụi mình gặp nhau 1 lúc được không ? Anh có chuyện cần nói với em !
_ Chuyện gì vậy anh ?
_ Cứ gặp rồi sẽ biết, anh chờ em ở quán cafe trước nhà nhé! 20' nữa anh sẽ đến.
Cụp..
Anh cúp máy nghe thật nhẹ nhàng, nhưng giọng anh hôm nay trông khác lạ lắm..
Tôi vội thay đồ, make up nhẹ rồi đi ra quán cafe đợi anh, trời đang mưa nên tôi phải đi nhanh để ko bị ướt. Hôm nay quán vắng khách quá!
10' sau thì anh tới, trông vẻ mặt anh thật căng thẳng. Chờ anh ngồi xuống rồi tôi nhẹ nhàng hỏi :
_ Có chuyện gì mà kêu em ra gấp vậy anh ?
Anh ngước mặt lên nhìn tôi, hôm nay ánh mắt anh dành cho tôi thật khác lạ..
_ Anh có chuyện cần phải nói với em!
_ Là chuyện gì ? Anh cứ ấp mở mãi làm em khó chịu quá.. - Tôi nhăn mặt.
_ Anh.. anh sẽ ko vòng vo nữa! Anh sẽ vào đề tài chính cho em hiểu. - Anh ấp úng một hồi lâu rồi bỗng dưng nghiêm mặt lại. - Chúng ta chia tay đi !
Tôi sững sờ.
_ Tại.. tại sao ?
_ Anh nghĩ tụi mình không còn hợp nhau nữa.
_ "Không còn" ? Ý anh nghĩa là đã từng sao ?? - Tôi mếu máo.
_ Đó là tùy em nghĩ. Anh xin lỗi, nhưng anh thật sự nghĩ tụi mình nên chia tay!
_ Anh đưa cho em 1 lí do là không hợp nhau rồi bắt em phải chia tay ?? Tình yêu anh nói là như thế đó sao ?? Anh ko thể cho em 1 lí do chính đáng hơn à ? - Tôi nhìn anh, nước chực mắt trào ra.. Đau quá!
_ Thật ra.. anh đã quen người khác rồi ! - Anh trả lời tôi, 1 cách thật dứt khoát.
_ Đó là ai ?
_ Xin lỗi, nhưng anh ko thể nói được. - Anh quay mặt đi về hướng khác.
Tôi nhìn anh, rồi nhìn lại trên bàn.. li cafe đắng tôi kêu cho anh đang chảy nước vì đá đã tan hết rồi. Cũng giống như tình yêu của chúng tôi vậy, giống như những cục đá trong li nước đó.
Tôi đứng lên, lấy giỏ xách rồi quay sang anh.
_ Cám ơn anh đã cho em 1 cuộc nói chuyện thú vị. Cám ơn vì tất cả. Tạm biệt anh!
Rồi tôi quay lưng đi, phía sau ko 1 bàn tay níu giữ.. tôi khóc. Ngoài đường trời vẫn mưa tầm tã..
-------------
2 tuần sau khi chia tay anh quả thật là ác mộng. Đêm nào tôi cũng khóc, cũng mơ thấy anh, mơ thấy những nơi tôi và anh đã cùng đến với nhau. Trong những giấc mơ ấy tôi thật là hạnh phúc. Nhưng thức dậy thì mộng đã tàn, tôi lại trở về với hiện thực.. là những ngày ko anh, riêng tôi và nỗi đau..
Gia đình tôi phải chuyển nhà tới 1 nơi ở mới, nói thật là tôi rất mừng. Tôi sẽ rời xa con phố ấy, con phố mà tôi và anh đã có rất nhiều kỉ niệm với nhau, có lẽ đi khỏi nơi đó tôi sẽ có thể quên được anh!
Đêm trước khi lên xe, tôi ra đầu ngõ ngồi.. đó là 1 con đường vắng chẳng mấy ai qua lại. Rất vắng.. và rất buồn! Tôi ngồi đó.. và chợt nhớ về những kỉ niệm ngày xưa. Và tôi lại khóc, tôi đã khóc rất to! To đến mức ko thể to hơn được nữa.. nhưng chẳng ai nghe.. chẳng ai thấy.. chỉ riêng tôi lặng thầm.
Đêm hôm đó, trời đã mưa rất to! 
Chuyển đến nhà mới, to hơn nhà cũ rất nhiều. Đối diện nhà tôi là nhà của 1 chị rất xinh, chị ấy hơn tôi 1t và mới từ HN vào ở. Từ đó, 2 chúng tôi làm bạn với nhau.. 2 chị em rất thân thiết và có lẽ sẽ kéo dài lâu hơn nếu như tôi không vô tình nhìn thấy anh bước vào nhà chị ấy! 2 người đã ở trong ấy rất lâu.. rất lâu, và lúc đi ra chị đã ko quên tặng anh 1 cái hôn ngay trên môi. Đôi môi mà cách đây chỉ 3 tuần trước vẫn thuộc về tôi, chỉ riêng tôi!!
Tôi chạy ngay vào phòng, đóng sập cửa lại và bắt đầu khóc.. Hóa ra người anh nói chính là chị ấy sao ?? Người mà bây h tôi đã xem như bạn thân ??
Sao định mệnh lại trêu đùa tôi như thế ??
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Lất phất mưa rơi trên đường, tôi đang nhìn từ trong ngôi nhà cũ kĩ ra và.. bỗng nhiên tôi thấy em. Em đang đứng đó, tròn xoe mắt nhìn tôi.. cảm giác đó tôi không thể tưởng tượng ra nó khủng khiếp như thế nào, em đã phát hiện ra rồi sao ??
Marry khẽ đặt tách trà nóng xuống bàn.
_ Em thấy anh cứ nhìn ra ngoài đường mãi, có gì ngoài đó thế anh ??
Tôi giật mình.
_ À, ko có gì đâu em. Anh chỉ đang ngắm mưa thôi, dạo này khí hậu lạnh quá!
Marry khẽ cười, cô ấy đưa tay vuốt nhẹ mái tóc rồi mơn man trên má tôi rồi nói :
_ Anh bik ko, có 1 gia đình vừa dọn tới đối diện ngay nhà em.. họ có 1 cô con gái xinh xắn lắm, và em ấy chỉ nhỏ hơn em có 1t thôi. Dạo này tụi em rất thân nhau, bữa nào em sẽ giới thiệu anh cho em ấy!
Tôi quay sang cười gượng với Marry rồi uống nốt tách trà nóng để trên bàn.
_ Anh phải đi đây! - Tôi đứng dậy!
_ Anh đi sớm thế, Tom ? Mới có 7g tối thôi mà, ở lại ăn cơm với em rồi hẵng đi. - Marry níu áo tôi lại.
_ Thôi, ngày mai anh có cuộc họp quan trọng nên phải về để chuẩn bị tài liệu sớm! Em cứ ăn đi, lát về anh sẽ ăn sau.
Marry tiễn tôi ra tận ngoài cổng, tôi vẫn còn nhìn thấy em đứng đó.. vẫn đứng trốn sau bụi cây lén nhìn chúng tôi.
_ Anh đi cẩn thận nhé, mai gặp. - Marry hôn tạm biệt tôi rồi vào nhà, tôi bước lên xe rồi rồ máy đi.. em vẫn đứng đó giữa trời mưa sao ??
Kétttt...
Về tới nhà, tôi nhận được 1 tin nhắn. Là của Marry :" Đừng làm việc quá sức anh nhé, hôn anh! "
Nằm xõai ra giường, tôi mệt nhoài khi nghĩ về 2 người con gái đang sống đối diện nhà của nhau và lại rất thân nhau. 1 là ex còn 1 là người yêu hiện tại của tôi ? Trò đùa gì thế này ?
Lục lại danh bạ trong chiếc điện thoại, số của Sunny vẫn còn đây.. tôi vẫn chưa thể xóa nó, tại sao tôi lại chia tay em ?? Đến hết cả cuộc đời tôi vẫn ko thể nói rõ cho em nghe được lí do nghiệt ngã ấy, cứ để cho em quên tôi thôi.. thế là đủ!!
Sáng hôm sau.
.....
Ring......
_ Alô ?
_ Anh à ? Em đây, anh đã đến công ty chưa?
_ Chưa, anh vẫn còn đang nằm trên giường. - Tôi ngái ngủ.
_ Em đã mua đồ ăn sáng cho anh rồi đây, em đang đứng trước nhà. Anh ra mở cửa nhé!
Uể oải ngồi dậy, tôi nhìn đồng hồ và lúc này đã 7g sáng.
_ Em đợi anh 1 chút, anh thay đồ xong ra ngay!
Chúng tôi dùng bữa sáng xong là tôi lên công ty ngay, còn Marry đi gặp bạn. Khoảng 11g kết thúc cuộc họp thì Marry gọi cho tôi rủ đi ăn trưa cùng với bạn cô ấy, thế là tôi lấy xe chạy ngay lên chỗ nhà hàng Marry đang ngồi. Đến nơi, tôi hết hồn khi nhìn thấy Sunny đang ngồi chung với Marry.. cùng lúc đó Marry vẫy tay kêu tôi vào.
_ Tom, tụi em ở đằng này ! - Marry vẫy tay 1 cách hớn hở.
Tôi bước vào và ngồi kế Marry, cô ấy khóac tay tôi và nói.
_ Đây là cô pé hàng xóm mà em đã kể với anh đấy, tên em ấy là Sunny. Sunny, còn đây là Tom người yêu của chị. Hiện anh ấy đang làm việc cho 1 công ty nước ngoài, 2 người bắt tay chào nhau đi.
Tôi ko dám ngước mặt lên nhìn Sunny, chỉ đưa tay ra và bắt tay cô ấy như Marry nói.
Sau đó chúng tôi dùng bữa, suốt cả buổi Sunny lẫn tôi đều ko nói 1 lời nào và chỉ im lặng ngồi Marry nói.. tôi khẽ nhìn Sunny, tim tôi đau nhói.
_ Chị Marry à, có lẽ em phải về sớm thôi. Em cảm thấy ko được khỏe. - chợt Sunny lên tiếng.
_ Thế à ? Em có làm sao ko ? Ko sao chứ ?? - Marry hốt hoảng.
_ Ko sao thật mà! Anh chị cứ ở lại vui vẻ nhé, em xin phép đi trước! - Nói xong Sunny đứng dậy và ra thẳng cửa.
_ Con bé hôm nay lạ thật đấy, mọi hôm nó đâu có như thế! - Marry thốt lên rồi quay sang phía tôi - Anh à, tụi mình cũng ăn nhanh rồi về thôi.
Sau khi ăn xong tôi chở Marry về nhà và quay về công ty xử lí nốt mấy việc dở dang còn lại rồi về nhà. Tối hôm đó, tôi gọi cho Sunny.
Ring.. ring..
_ Alô ?
_ Sun à??
_ ...
_ Em vẫn còn ở đó đấy chứ ?
_ ...
_ Sao em ko trã lời anh, nói lời gì đi em!
_ ...
_ Anh xin em ! - Tôi nải nỉ.
_ Anh gọi cho tôi có chuỵện gì ? - giọng Sunny lạnh lùng thốt lên.
_ Anh chỉ muốn biết là em có ổn ko thôi!
_ Đó là chuyện của tôi, giữa chúng ta đã ko còn gì nữa! Đừng gọi cho tôi nữa, chào anh! - Nói xong Sunny cúp máy ko kịp cho tôi nói thêm 1 lời nào.
Suốt đêm đó, tôi miên man nghĩ về khoảng thời gian hạnh phúc với em. Dồn tất cả vào rượu, và tôi khóc.. tôi say..
Sáng hôm sau, Marry call 3 cú liên tiếp nhưng tôi chả thèm bắt máy.. 1 phần vẫn còn choáng váng vì cơn say tối qua và 1 phần tôi đang nghĩ xem mình nên phải làm gì. Thế là tôi thay quần áo và lên thẳng trường của Sunny đang học, h này chắc em vẫn đang đứng ngoài cổng nói chuyện với bạn bè trước giờ vào lớp như mọi khi. Đến nơi.. tôi đã thấy em đứng đó nhưng hôm nay em chỉ đứng 1 mình, lần đầu tiên tôi thấy em như thế. Em đang ngồi ôm cái cặp táp sát vào người và cúi gằm mặt xuống đất, ko nói chuyện và chào hỏi 1 ai cả.. phải chăng em vẫn còn sốc vì chuyện ngày hôm qua ??
Tôi nhẹ nhàng bước đến ngồi bên cạnh nhưng dường như em ko để í, ở đôi mắt em đang nhìn đi về 1 phía nào đó dường như là xa lắm. Em ko thể nhận thấy rằng tôi ở bên cạnh sao ? Tôi khẽ đằng hắng 1 cái, rồi 2 cái, 3 cái.. em vẫn ko quay sang. Có lẽ em cũng chẳng thèm chuyển động 1 chút nào dù cho cả thế giới này có sụp đổ đi chăng nữa! Chuông giờ học reo lên và mọi người bắt đầu vào lớp nhưng em vẫn ngồi đó, thờ ơ và cứ nhìn mãi về 1 phía. Bỗng chốc em ngước mặt nhìn lên trời, rồi nói :
_ Liệu mọi thứ trong đời mình có thể lại trong xanh như bầu trời kia không ??
Nói rồi em ngước mặt nhìn xuống, cười nhẹ 1 cái nhưng vẫn ko đứng dậy đi vào trường. Hôm nay em định cúp học à ? Đó là 1 điều chưa bao giờ xảy ra trong suốt quãng thời gian mà tôi quen biết em! Học sinh giỏi, luôn luôn đi học sớm và là 1 tấm gương tiêu biểu trong lớp. Hỡi ôi, tôi đã làm gì em thế này ?? Tôi ngồi sát lại gần em và cất tiếng phá tan sự im lặng đó.
_ Hôm nay em ko đi học sao ?
Em giật mình quay lại nhìn tôi, đúng là nãy h em chẳng bik rằng tôi đang ngồi bên cạnh thật!
_ Đó là chuyện của tôi, hôm nay anh lại đến đây làm gì ? - Giọng Sunny lạnh tanh pha lẫn tức giận.
_ Anh muốn gặp em!
Sunny ngước mắt nhìn tôi, cặp mắt em chứa đầy sự đau thương và phẫn nộ.. thứ mà tôi chưa bao giờ nhìn thấy ở em trước đây. 1 cô bé luôn tràn đầy niềm vui và hạnh phúc.
_ Tại sao ? Chẳng phải chúng ta đã chia tay rồi sao ?? Anh còn muốn gặp tôi để làm gì ?? - Sunny gần như thét lên vào mặt tôi, những giọt nước mắt lăn dài trên khóe mi em ấy.
_ Em ko hề muốn bik lí do tại sao anh phải chia tay em ư ? - Tôi hỏi.
_ Tôi bik rồi! Đó là vì anh đã quen 1 người khác, cám ơn anh đã nhắc lại cho tôi nghe! - Sunny quay mặt về phía bên kia, bờ vai em run run.. tôi rất muốn ôm em vào lòng nhưng ko thể..
_ Nhưng đó là vì ..
_ Anh đừng nói nữa, tôi ko muốn nghe 1 lời nào nữa hết! - Sunny chen ngang lời tôi rồi đứng dậy đi khỏi nơi đó.
Tôi chạy lại nắm lấy tay Sunny và nói :
_ Nghe này, anh sẽ ko buông tay em ra đến chừng nào em chịu nghe lời anh giải thích. Rõ chứ ? - Tôi ghì mạnh và dắt Sunny vào 1 quán nước gần đó. Sunny nhìn tôi với với vẻ khó hiểu và im lặng đi theo, có lẽ em cũng cho tôi thêm 1 cơ hội nữa.
Trong quán nước, 2 chúng tôi ngồi đối diện nhìn nhau. Cặp mắt Sunny lạnh tanh, em ko nhìn thẳng vào mặt tôi mà luôn nhìn 1 cách vô định về nơi nào đó, bỗng chốc 1 hàng lệ lăn dài trên má em..
+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Tom khẽ đưa tay lên má Sunny để lau giọt nước mắt nhưng cô gạt đi.
_ Có chuyện gì thì anh nói lẹ đi, tôi ko có thời gian. - Giọng Sunny yếu ớt.
_ Em có chứ, vì đến tận 11g30 em mới phải về nhà cơ mà! - Tom đáp trả.
Sunny im lặng, cô mân mê tách cafe còn nóng mà phục vụ vừa mang ra.
_ Em có muốn nghe sự thật ko ? Em thật sự muốn biết chứ ? - Tom hỏi.
_ Còn sự thật nào nữa ? Sự thật của điều gì ? - Sunny ngước lên.
_ Sự thật của lí do tại vì sao anh chia tay em!
_ Anh đã nói rồi đấy thôi, là tại vì anh đã yêu 1 người khác, sao anh cứ khoái nhắc mãi điều cũ kĩ ấy thế ? - Sunny nhướng mày 1 cách khó hiểu.
_ Em sai rồi ! - Tom buồn bã nhìn xuống bàn, anh quặp tay lại và nói. - Anh chỉ quen 1 người con gái khác thôi.
_ Thế thì có khác gì ? Anh đừng vòng vo nữa, nói mau đi. - Sunny la lên
_ Anh chỉ quen chứ ko hề yêu cô ấy! - Tom buồn bã nói.
_ Anh.. anh định đùa tôi đấy hả ? - Sunny mếu máo cười - Nếu ko yêu thì tại sao anh lại quen chị ta ??
Rồi Tom kể cho cô nghe lí do vì sao anh phải rời bỏ cô, tình yêu suốt 2 năm trời. Tất cả chỉ tại vì 1 đêm sai lầm..
....
_ Tối hôm đó là 1 ngày bão lớn, cũng chính là ngày anh bảo với em rằng anh phải đi công tác. Chuyến công tác đó có cả Merry, lúc ấy tụi anh vừa quen biết nhau được 2 tuần. Do bão quá lớn nên đoàn xe phải ngưng di chuyển và trú vào 1 khách sạn gần đó và chỉ anh và Marry thuê được có duy nhất 1 phòng, thế là anh nhường cô ấy nằm trên giường còn anh ngủ dưới đất. Đêm hôm đó, tụi anh cùng ra dùng rượu với cả đoàn xe.. anh đã hơi say và cô ấy đưa anh về phòng. Cho .. đến sáng hôm sau khi tỉnh dậy thì cả anh lẫn Marry cùng nằm trên chiếc giường, cả 2 đều ko mặc quần áo! Thế là.. anh đã hiểu chuyện gì xảy ra đêm hôm ấy.. anh đã ko làm chủ được bản thân và đã làm chuyện đồi bại đó.. Anh thật ngu ngốc !!!
Sunny sững sờ nghe từng lời 1 của Tom, cô ko ngờ là mọi việc xảy ra lại phức tạp đến như vậy ??
_ Sau đó.. - Tom nói tiếp - Marry khóc ầm ĩ lên và buộc anh phải chịu trách nhiệm, cô ấy nói rằng cô ấy rất yêu anh.. và sẽ ko hé môi nói cho bất cứ ai nghe nếu như..
_ Nếu như .. ?
_ Nếu như.. anh chịu làm bạn trai của cô ấy ! - Tom ngả người ra đằng sau, mắt hướng lên trần nhà 1 cách vô định - Em đã hiểu tại sao anh phải chia tay em chứ ? Anh ko muốn làm 1 người đàn ông ko dám chịu trách nhiệm mình làm nên anh buộc phải làm thế, chỉ tiếc rằng anh đã ko làm trọn 1 người yêu hoàn hảo bên em !!
Sunny lại khóc, 1 cách lặng lẽ.. còn điều gì có thể đớn đau hơn ko ??
_ Anh sợ gì ở chị ta ? - Sunny hỏi.
_ Em nói gì ? - Tom ngạc nhiên.
_ Em hỏi là anh sợ điều gì ở chị ta mà ko dám để cho mọi người biết điều đó ?
_ Vì.. Sunny là con gái của chủ tịch tập đoàn công ty anh nên anh ko thể.. - Tom bối rối.
_ À, thì ra là như vậy ? - Sunny cười nhạt - Vì anh sợ nếu làm tổn thương con gái chủ tịch thì anh sẽ bị sa thải khỏi công ty chứ gì ? Là vì quen chị ta anh sẽ có 1 tương lai sáng lạn hơn khi quen tôi ??
_ Em đừng nói thế! Hoàn toàn anh ko hề có ý như vậy ! - Anh ta giận dữ đập xuống bàn.
_ Nhưng sự thật thì đã đúng như vậy ! - Nói xong, Sunny đứng dậy bỏ ra về.
....
2 ngày sau biến cố đó, cô nhốt mình trong phòng và ko thèm nói chuyện với bất cứ ai. Ko ăn uống, ko đi học, ko màng tới những trò giải trí thường ngày.. kể cả âm nhạc - thứ mà cô ko thể sống nếu thiếu nó. Cha mẹ Sunny rất lo và họ ko bik điều gì đã xảy ra, họ đã cố thử mọi cách để cô nói nhưng tất cả đều vô ích, Sunny chỉ trả lời 1 câu :" Nếu cha mẹ thương con, làm ơn đừng nói và đừng làm bất cứ điều gì mà mọi người cho là tốt đối với con ngay lúc này! ".
Tối hôm đó, Sunny ngồi ngoài ban công ngắm mọi người trên đường qua lại và bỗng cô nhìn thấy Marry đi với 1 người con trai, cô cố gắng nhìn kĩ xem có phải Tom ko nhưng ko phải, đó là 1 người hoàn toàn khác! Trông 2 người họ rất tình tứ, Marry quàng tay anh chàng đó và cười nói rất vui vẻ.. lâu lâu cô lại chồm lên ôm vai bá cổ và hôn anh chàng đó. Sunny rất lấy làm lạ và khó hiểu, chả lẽ Marry và Tom đã chia tay nhau ?? Tức thì, cô xuống nhà dưới và gặp Marry.
_ Marry !
_ Oh! Sunny đấy à, em biệt tăm đâu mấy ngày nay thế ?? - Marry ngạc nhiên.
_ Chị đi cùng ai vậy ? Tom đâu ? - Sunny vừa hỏi vừa băng qua đường.
_ 2 hôm nay chị đã cố liên lạc Tom nhưng anh ấy bận quá ko thể đi với chị được, nên chị mới đi cùng anh ấy ! - Nói xong, Marry chỉ sang anh chàng đang ôm eo cô rất chặt.
_ Sao lại thế được ? - Sunny ngạc nhiên - Tom là người yêu chị cơ mà, sao chị có thể làm thế được ?
_ Sao chị lại ko làm được ? - Marry hỏi ngược lại - Vì anh ấy quá bận nên chị mới phải đi chơi cùng người khác đấy chứ !
_ Đó đâu phải là 1 lí do, chẳng phải là 2 người yêu nhau sao ?
_ Đúng ! Vì thế nên chị đã cấm anh ấy ko được lăng nhăng với 1 người khác, vì anh ấy là của riêng chị mà. Cho dù chị có đi với ai thì trước sau gì anh ấy cũng là của chị, chẳng mất đi đâu mà sợ ! - Marry cười lớn.
_ Nhưng .. đó đâu phải là tình yêu ! Đó chỉ là lòng ham muốn chiếm hữu! - Sunny la lên.
_ Vì chị yêu anh ấy nên chỉ dành anh ấy cho riêng mình, thế ko được sao ? Mà em lại quan tâm chuyện của chị và Tom làm gì ? - Marry nhăn mặt lại - Em đang làm chị mất vui đấy, quay vào nhà đi !
_ Đó không phải là tình yêu và em sẽ không đi cho tới chừng nào chị nói em biết rằng chị ko hề yêu anh ấy mà vẫn muốn có anh ấy cơ chứ ! - Sunny giật tay Marry lại.
_ Em làm gì thế ? Buông tay chị ra, chị cứ ko nói đấy xem em làm gì chị ! - Marry cố giật tay ra khỏi Sunny nhưng cô ấy nắm quá chặt, đến khi giật ra thì cổ tay Marry đã bị bầm tím. - Em là ai với anh ấy cơ chứ, sao phải quan tâm ??
_ Em là người đã bị chị cướp người yêu. Chị đã cướp Tom từ tay em ! - Sunny giận dữ.
_ Cướp ? Buồn cười thật ! Chuyện anh ta làm thì anh ta phải tự gánh lấy, sao lại gọi là cướp, chị chỉ đòi lại những thứ thuộc về mình! - giọng Marry đầy xấc xược.
_ Làm gì có thứ nào thuộc về chị ? Có chăng chỉ là cái gia tài khổng lồ của cha chị thôi, và chị đã dùng nó để uy hiếp Tom ! - Sunny ôm bụng cười lớn.
_ Chị cần gì phải làm thế, vì anh ấy vốn dĩ đã biết cha sẽ ko tha thứ cho ai làm tổn thương chị ! - Nói rồi Marry quay qua anh bạn trai của cô - Em phải giải quyết 1 số việc, anh về trước đi nhé.
_ Chị còn nhiều việc phải giải quyết và giải thích lắm đấy pà chị à ! - Sunny nhếch miệng cười - Tom sẽ nghĩ sao nếu anh ấy biết chuyện này đây ?
_ Tom sẽ chẳng biết chuyện gì cả và anh ấy sẽ ko tin cô, Tom rất nghe lời tôi. Vì anh ấy biết gây với tôi chẳng có ích gì cả ! - Marry ngoa nguýt xong quay ngoắt vào nhà.
Sunny chạy theo níu tay Marry lại và nói.
_ Chúng ta chưa xong đâu !
.............
5 ngày sau trôi qua 1 cách yên bình và êm ả, Sunny đi học lại bình thường còn Marry thì tận hưởng những ngày Tom đi công tác và chơi bời cùng với lũ bạn trai của cô. Đôi khi Sunny nghe tiếng xe của Marry và cô ấy say khướt về nhà cùng 1 anh chàng nào đó, Sunny quay sang nhìn với 1 ánh mắt khinh thường :" Đồ đĩ ! Trước sau gì chị cũng phải trả giá vì những việc làm của mình. "
1 tuần sau Tom từ nước ngoài về, Sunny biết vì cô tình cờ thấy anh ta và Marry đang chuẩn bị bước vào nhà. Trước hôm đó Marry cũng vừa dắt về nhà thêm 1 tên đàn ông nữa, Sunny rất bực tức nhưng cô ko bik nên phải làm gì.. vạch mặt chị ta ra à ??
Tối hôm đó, Sunny nghe tiếng Marry ra rả trong căn nhà dơ bẩn ấy.
_ Tối nay anh ở đây với em nhé, Tom. Em nhớ anh lắm.
_ Thôi, hôm nay anh mệt rồi. Để khi khác anh sẽ đưa em đi ăn tối bù lại vậy nhé - Tom trả lời.
_ Em chỉ cần anh thôi, mình có thể kêu đồ ăn tận nhà được mà. Em rất cần anh đêm nay ! - Giọng Marry đầy lả lơi, cô nắm lấy bàn tay anh ta rồi đặt lên ngực mình nhưng Tom đã kịp thời rút nó ra.
_ Ơ .. thôi để khi khác. Hôm nay quả thật anh mệt lắm, cần phải nghỉ ngơi. Còn 1 số giấy tờ quan trọng anh phải làm xong để đưa cho chủ tịch ngày mai, chúng ta đều ko muốn ông ấy phiền lòng phải ko nào ? - Tom đứng dậy và lấy chiếc cặp của mình.
_ Thế ngày mai 3h chiều em đón anh tại công ty nhé, tụi mình sẽ cùng đi chơi ! - Marry chạy theo níu lại và ôm anh thật chặt.
_ Ngày mai anh có cuộc họp lúc 3h30 với chủ tịch, anh ko thể lỡ được. Lúc nào họp xong anh sẽ gọi cho em, vậy nhé ! - Rồi anh khoác tay Marry ra và đi về phía cửa, anh nhìn về phía cửa sổ phòng đối diện.. đèn vẫn bật sáng nhưng ko có bóng dáng ai trên đó, Tom thở dài và lấy xe đi về.
_ Ngày mai em sẽ gọi anh lúc 5h ! - Giọng Marry với theo.
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Tom mệt nhoài đứng dậy và bước ra ngoài phía công ty, anh thấy Marry đang đứng đó, đợi anh như 1 bóng ma. Chiếc điện thoại vẫn rung và cuộc gọi vẫn đang kéo dài, đây là cuộc gọi thứ 10 của Marry trong ngày, cô ta quản lí anh như 1 đứa trẻ con!
Anh nhấc chiếc điện thoại của công ty lên và bắt đầu bấm số, phía đầu dây bên kia ko có thái độ gì là sẽ nghe máy. Anh lại típ tục gọi 1 lần nữa, 1 lần nữa.. rồi anh thở dài. Nhìn ra phía cửa sổ Tom ko còn thấy Marry nữa, anh hoảng hốt vì hiểu rằng chắc chắn cô đã vào trong công ty để tìm anh. Thế là anh vội vàng thu xếp đồ đạc của mình rồi chạy ra phía cửa exit, đó là nơi mà anh hay ra khỏi công ty mỗi khi muốn trốn Marry.
Tối hôm đó họ gặp nhau ở 1 nhà hàng, Marry bỏ cả 2 tiếng đồng hồ chỉ để ngồi than vãn và trách móc vì sao Tom ko nghe điện thoại của cô.
_ Em đừng nói nữa được không, em làm anh ăn tối mất cả ngon! - Tom nạt lại.
_ Còn anh làm em bỏ cả buổi trưa để cuống cuồng chạy đi kím anh thì sao hả ? Điều đó làm anh ăn ngon lên được à ? - Marry lớn tiếng.
Tom trừng mắt nhìn Marry rồi anh cuối xuống ăn típ, nói tiếp cũng chẳng ích gì với loại người như cô ta. Cùng lúc đó, 1 vài người nữa bước vào quán ăn.. Tom ngước mặt lên và anh rất ngạc nhiên khi đó là Sunny và các người bạn của cô ấy, 1 người bạn của Sunny cất tiếng hỏi.
_ Ê.. đó ko phải là Tom, người yêu của bồ sao ? Ông ấy đang đi cùng con bé nào thế ?
Sunny quay đầu lại nhìn, cô nói.
_ Ờ thì.. ngươì yêu mơí của ông âý đó !
Cô chợt khựng lại, và nhớ về ngày xưa mình cũng từng là " người yêu mới của Tom ". Những tháng năm đẹp đẽ.. rồi cô lại nhìn Tom và nghĩ :" Đáng lẽ chỗ ấy phải là của mình, chứ ko phải dành cho đứa con gái như thê’!! "
…..
Tối hôm đó khi về nhà, Sunny đang ngồi ngoài ban công và nghe tiếng xe máy.. Tom vừa đưa Marry về và anh tiễn cô ấy vào trong tận nhà. Cô quay ngắt vào trong và chả buồn nhìn lại, bỗng cô nghe thấy tiếng đổ vỡ phát ra từ trong căn nhà và tiếng Marry thét lên..
“Áaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa………………. Anh làm gì thê’ ?? “
Sunny chạy ra ngoài nhìn thì thấy 1 bóng người từ trong nhà Marry rũ rượi đi ra. Chính là anh chàng hôm trước cô bắt gặp anh ta cùng với Marry âu yếm nhau trên đường về nhà, tiếng anh ta thét lên :
_ Khốn kiếp! Tôi chờ cô cả hôm nay mà rốt cuộc cô lại đi với thằng nhãi ranh nào đấy hả ?
Marry cứng người, cô đơ họng chẳng biết nói gì thì Tom đã lên tiếng.
_ Anh là ai ? Tại sao lại đập phá đồ đạc trong nhà, làm ơn đi ngay cho kẻo không chúng tôi sẽ gọi cảnh sát!
_ Đừng .. anh! - Marry hốt hoảng quay sang , cô chạy về phía anh chàng kia và nói. - Sao anh lại ở đây ? Em đã dặn sáng mai em sẽ qua anh rồi kia mà, bây giờ anh về đi..
Anh ta ngước mặt lên nhìn Marry và xô cô ra.
_ Sao lại phải về ? Đây là nhà tôi và tôi có quyền được ở trong đó, chính thằng nhãi kia mới phải ra về. - Anh ta chỉ Tom.
Tom ngạc nhiên quay sang Marry và hỏi.
_ Thế là thế nào ??
_ Chính tôi là người đã mua căn nhà này cho cô ấy, thế thì tôi hay nó sẽ phải đi về hả ?? - Người thanh niên kia vặn vẹo lại.
Marry lắp bắp ko nói được nên lời, cô chắp 2 tay lại và cúi gằm mặt xuống. Tom quá bất ngờ vì sự việc đang diễn ra, anh ta nắm chặt vai Marry nhìn thẳng vào mắt cô và hỏi.
_ Giải thích mau, như thế là thế nào ?? Sao người đàn ông kia lại nói ngôi nhà này là do anh ta mua ?? Em có quan hệ gì với anh ta ??
Marry mở tròn xoe đôi mắt ra nhìn Tom, rồi lại quay sang nhìn người kia. Cô lắp bắp..
_ Quan.. quan hệ gì à ??
_ Sao còn phải hỏi, dĩ nhiên cô ta là người yêu của tôi. Không thì tôi bỏ tiền ra mua căn nhà này cho cô ta làm gì chứ ?? - Anh chàng kia lên tiếng.
_ Người.. người yêu ư ?? - Tom sững sờ ko nói nên lời, anh quá sốc!
_ Nói mau!! - Tom siết chặt vai Marry lại và hét lên.
Ở phía bên kia căn nhà, Sunny đã theo dõi và cô nhìn thấy tất cả. Cô hài lòng vì cuối cùng anh cũng đã thấy hết tất cả những gì cô lừa dối anh, nhưng Sunny lại cảm thấy không vui.. cô không muốn nhìn anh như thế, bị lừa dối và bẽ mặt đến thế.
5 phút sau đó, Tom bần thần bước ra ngoài và anh leo lên xe.. trước khi đi Tom nhìn lại Marry và nở 1 nụ cười đau đớn. Đó có hẳn là kết thúc ??
Sunny đã nghĩ như thế, suốt đêm ấy cô miên man với những câu hỏi và thắc mắc.. liệu anh ấy có quay trở về bên mình ?? Ngày hôm sau, Tom gọi điện thoại và muốn gặp cô. Cả 2 hẹn nhau ngay quán cafe trước cổng trường Sunny, cả 2 im lặng hồi lâu thì Tom mới cất lời phá vỡ bầu không khí nặng nề đó.
_ Em chắc đã nhìn thấy sự việc hôm qua chứ ?
_ ...
_ Anh quả thật đã không biết làm gì cả, chẳng biết phải xử sự như thế nào trong tình cảnh đó. Anh đã hoàn toàn bị bất ngờ và.. rất bẽ mặt!
_ ...
_ Anh cảm thấy mình thật ngu ngốc khi rời xa em, để bây h anh lại bị phản bội như thế Sunny à. Lúc ấy anh đã nghĩ đến cảm giác của em khi bị anh đối xử như thế.
_ ...
_ Nhưng anh..
_ Thôi đủ rồi! - Sunny ngắt lời - Tất cả những gì anh muốn nói chỉ là than vãn có phải ko ?
_ Anh chỉ muốn..
_ Anh đừng nói nữa, em ko muốn nghe và em ko có trách nhiệm phải nghe. - Cô cười, 1 nụ cười thật nhẹ nhàng - Thật ra.. em đã tha thứ cho anh từ lâu rồi.
_ Thật chứ ? - Tom lộ rõ vẻ vui mừng trên khuôn mặt anh - Bây giờ.. bây giờ nếu anh nói chúng ta hãy bắt đầu lại 1 lần nữa thì em sẽ thấy thế nào ?
Sunny ngước nhìn Tom với vẻ mặt buồn bã, mặc dù cô biết rõ với tính cách của anh chắc chắn anh sẽ nói như vậy. Lúc này Tom đang cần 1 chỗ dựa, anh cần cô! Nhưng tình cảm của anh liệu có còn như lúc trước không thì cô không thể biết chắc được điều đó, vì cô hiểu rằng người đã phản bội cô 1 lần thì sẽ phản bội cô cả đời. Sunny im lặng 1 hồi lâu rồi lên tiếng :
_ Em ko nghĩ đây là lúc chúng ta nên quay lại đâu anh à.
_ Tại sao ? Em đã chẳng nói là đã tha thứ cho anh rồi hay sao ?
_ Đúng! Nhưng tha thứ và quay lại thì là 2 chuyện khác nhau lắm anh à, anh đã chọn con đường đó thì anh sẽ không thể quay lại được nữa.. em cũng sẽ ko chọn con đường mà làm em đau.. Nếu anh ở bên Marry, mọi giấc mơ của anh sẽ biến thành hiện thực còn bên em thì không. Vì thế em sẽ chọn cách để người mình yêu thật hạnh phúc và có những gì người ấy cần chứ không phải bên em mà chẳng có gì cả, vì vậy em sẽ để anh đi.. không phải vì em hết yêu anh mà là vì em rất yêu anh và em muốn nhìn thấy anh hạnh phúc!
Tom khóc. Một người con trai khóc trước mặt cô gái mình yêu và cô ta cũng yêu anh ấy hết mực, nhưng cả hai cũng chỉ vì quá yêu thương nhau nên ko thể đến được bên nhau 1 lần nữa. Sunny đã ko khóc.. cô cứ im lặng nhìn Tom khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên má anh ta. Những giọt nước mắt đầu tiên và cuối cùng của riêng cô.
-------------------------
Hai hôm sau, Sunny lại nhìn thấy 2 người cười nói vui vẻ trên đường. Cô tự nhủ rằng tất cả mọi chuyện đã kết thúc, sẽ quên nhanh thôi.. chẳng còn gì để vương vấn nữa.
Và, cô không còn khóc từ buổi gặp gỡ hôm ấy nữa!