Em yêu những cơn gió lạnh buốt đã làm mình xích lại gần nhau, yêu cả bàn tay anh ấm áp, bờ vai vững trãi, mà chỉ khi ngồi sau anh, ôm anh, e mới cảm thấy. Chẳng có cơn gió nào có thể làm e thấy lạnh, chẳng có nguy hiểm nào đến được với em, vì anh đã che chở cho e hết rồi.
Em vẫn chờ anh trên con đường e đứng, và con tim e vẫn thổn thức, vẫn ước ao như cái ngày đầu, ngày đầu tiên mình yêu. Ngày mà 2 con người như hòa vào làm 1, e vẫn luôn hi vọng, 1 ngày nào đó, e sẽ là cô dâu bé nhỏ của anh, hì, e sẽ yêu anh. Sẽ yêu đến chừng nào có thể, ko ai nói trước được gì, ko ai có thể biết tương lai của mình ra sao, nhưng e chỉ sống và nghĩ đến quá khứ và hiện tại. Nơi mùa đông lạnh giá nhưng lại ấm áp vô cùng, khi ở bên cạnh anh, mọi thứ đều trở nên dễ dàg, đơn giản. Người ta ghét mùa đông, còn e thì ko thế, hì, mùa đông của yêu thương mà, mùa đông là mùa của valentine, e yêu anh, yêu valentine, yêu tất cả mọi thứ xung quanh, yêu cả bãi cỏ, yêu cả bầu trời xanh ngắt, yêu nắng, yêu cái mùi đặc trưng quen thuộc, nồng nàn và ấm áp.
Anh nói anh muốn e là cơn gió mùa hè vì nó có thể làm anh thấy mát mẻ, dịu dàng, anh ko muốn e là cơn gió mùa đông lạnh lắm^^. Em nói, e sẽ là cả tia nắng, tỏa xuống ấm áp, anh sẽ ko còn lạnh nữa ^^, vì anh có e mà, " Hà Nội ko có e, bầu trời xám xịt..."
Yêu anh...