Xứ sở này là nơi để cho mọi loài hoa sinh sống và phát triển thì phải. Đâu đâu cũng là hoa, hoa bạt ngàn, phong phú, hoa dễ sống đến ngạc nhiên, muôn vàn loài hoa lạ lùng và kiêu sa khoe sắc, hoa dại cũng bạt ngàn và đẹp biết bao nhiêu.



Khí hậu, nhiệt độ, đất đai ... tất cả đều phù hợp đến hoàn hảo cho yêu cầu của mọi loài hoa phát triển thì phải.
Hoa ly mọc dại bên đường như cỏ, mà rất đẹp

Những thảm cỏ xanh mượt của Đà Lạt ngàn thông

Bây giời thì tôi mới hiểu vì sao người ta hát "trời tây nguyên xanh..."


Và nỗi cô đơn không dứt
Trong vườn hoa thành phố - ^^ nỗi thất vọng nhắc lại lần thứ 2, nhưng nhìn ảnh cũng đẹp đấy chứ^^
, mọi người nhìn xem trong ảnh có mấy người ^^
Khu biệt thự cổ tuyệt đẹp bỏ hoang. Những người bạn đi cùng tỏ ra thờ ơ với việc những tòa biệt thự đẹp đẽ với những vườn hoa (đẹp hơn vườn hoa thành phố) và có cả sân gôn mini này bị bỏ hoang sáu chục năm nay (từ khi người Pháp rút khỏi VN), còn tôi vì bệnh nghề nghiệp nên không nguôi câu hỏi – vì sao những miếng gan miếng tiết bất động sản này lại vẫn còn vô chủ như vậy
(đối với một xã hội như VN
)
Đây là khu biệt thự bỏ hoang - có đẹp tuyệt vời không với những rừng cẩm tú cầu khoe sắc và

Hoa bướm mọc dại bên gốc thông trong khu biệt thự
Và đây là ....

Đã rất lâu rồi, tôi được biết đến 1 lòai hoa tên cúc quỳ qua ... đài, những buổi phát thanh quân đội kể về những anh bộ đội xưa kia trên những cao nguyên đất đỏ và nỗi ám ảnh về những vạt hoa cúc quỳ vàng rực cả 1 vùng ký ức. Cho đến bây giờ tôi mới đựơc chiêm ngưỡng những “vùng ký ức vàng rực ấy”. Cúc quỳ là hoa của cao nguyên, và đây là lần đầu tiên lên cao nguyên nên đương nhiên là lần đầu tiên tôi được thưởng lãm. Dọc đường đi bạt ngàn cúc quỳ, đẹp rực rỡ như những tiểu mặt trời, loài hoa này đẹp nhưng chắc chẳng ai bán vì quá dễ để hái nó trên đường nên ai bỏ tiền mua làm gì^^

Hoa đào xứ ấy
Buổi sáng bắt xe xuống Nha Trang là một buổi sáng thật nhiều cảm xúc với tôi. 4 rưỡi sáng, 1 chiếc ôtô mini 7 chỗ đến đón chúng tôi để gom về đi xe lớn, Đà Lạt buổi sáng lạnh buốt tê tái, dù là người xứ bắc, quen với cái lạnh mùa đông bao nhiêu năm rồi mà tôi vẫn khó chịu với cái lạnh Đà Lạt. Xe vút đi trong đêm, len qua bao ngõ ngách vắng tanh của Đà Lạt, phía trước mũi xe – sương mù lảng bảng, cậu tài xế bật nhạc, những bản nhạc xưa cũ tôi hay nghe hồi học cấp 3: casablanca, Hey jude ... một cảm giác nhớ nhung xa xôi len lỏi trong trái tim tôi, thời gian vậy mà đi nhanh quá, tôi đang ở đây, vùng cao nguyên tươi đẹp trong một buổi sáng mù sương và những nốt nhạc xa xôi ngày nào, thời gian và không gian như đang giãn ra để trùng khớp giữa quá khứ và hiện tại. Đưa tôi nhập vào khoảnh khắc của những ký ức, thuộc tính của ký ức vốn là buồn nhưng lúc đó tôi lại thấy hạnh phúc, hạnh phúc nhỏ bé, đơn giản làm sao.
Khi chiếc xe lớn lăn bánh xuống trườn dốc của cao nguyên Lâm Viên, trời đã bắt đầu lảng bảng mây và chút ánh sáng le lói trên bâu trời mù sương. Trên đường, nhìn xuống thung lũng càng thấy rõ lớp sương mù đang bao tỏa cả một vùng rộng lớn – nó như một lòng chảo trắng xóa bọt, bốc khói nghi ngút – giống như người ta quảng cáo những ly bia ngon lành trên ti vi vậy.
Đà Lạt ơi, tạm biệt và tạm biệt những nốt nhạc cô đơn bỗng nhắc nhở ký ức của tôi nhé.
Bon