Tết đến gần lắm rồi và trong trái tim tôi lại bồi hồi những cảm giác ấm áp yêu thương và hạnh phúc gia đình.
Như là một thói quen, cứ đến tết ta lại hồi tưởng nhớ nhung và muốn viết – về tết, về một năm qua, về những mầm xanh đang nhú mình tách vỏ đi qua 1 mùa đông lạnh giá.
Ơi mùa xuân, dẫu rằng tết giờ đã nhạt lằm rồi nhưng những ngày cận tháng cùng năm này vẫn gieo đựơc cái không khí “miên man” xuân sang và chứa chan trong lòng cảm xúc – XUÂN CỦA MẸ
Nhớ xuân của mẹ tôi khi xưa nghèo lắm mà cũng lo đủ bánh kẹo mứt bí, vẫn lo cho đủ giò heo, hoa cắm bình và gói bánh chưng. Cái nghèo miên man làm tôi hạnh phúc khi đến tết thì đựơc ăn ngon, được manh áo mới và đựơc mẹ mừng tuổi cho 1 đồng tiền mới cứng.
Tôi thích hoa violet nhưng tết mẹ lại không mua (vì mẹ nghèo lắm), tôi không dám nói mà chỉ ước ao thầm trong lòng (ngày bé tôi là thế, chẳng bao giờ dám nói điều gì vì tôi biết ...).
Rồi cái điều cốt yếu của tết là gói bánh chưng, năm nào mẹ tôi cũng mua đủ 5 cân gạo nếp để gói bánh chưng, chị tôi bao giờ cũng đãi đủ 5 cân gạo nếp với 1 cân đỗ xanh đến thâm tay vào những ngày cuối năm rét buốt, và tôi là người thức dậy vào lúc 5 giờ sáng ngày 29 tết để gói bánh chưng. Giữa bộn bề lá dong xanh và tôi thấy tết hơn bao giờ hết.
Rồi thời gian đi qua, tôi giờ cũng đã xa lắm rồi cái ngày xưa ấy, tôi giờ đã có thể mua những gì tôi muốn, tôi giờ đã có thể mua những gì mẹ tôi cần. Và tết cũng vẫn đang đến như muôn năm xưa cũ .... nhưng giờ ai cũng nói “tết khác tết xưa”
Và giờ nhà tôi đã không còn gói bánh chưng nữa, đã không còn từ lâu lắm rồi, mà tôi bao năm cứ đến tết lại cố dự định gói lại bánh chưng, mà cũng như muôn người mà thôi – cái quan trọng là không có thời gian và việc khơi nhắc kỷ niệm xưa bao giờ cũng chỉ là dự định.
Và MẸ TÔI - giờ tóc đã trắng lắm rồi, chẳng biết trên mái đầu của mẹ còn sợi xanh nào không, xuân lại sang mang hạnh phúc mới và cũng mang cả những dòng thời gian điểm lên tóc mẹ.
Tôi nhớ, tôi thương .... ơi mùa xuân.
Bon